Cây táo

0

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo khổng lồ. Một cậu bé thích đến chơi quanh quẩn với nó hàng ngày.

Cậu bé leo lên ngọn cây, ăn táo, ngủ trưa dưới bóng râm. Cậu yêu cây táo và cây táo thích chơi với cậu. Thời gian qua đi cậu bé nay đã lớn và không còn chơi quanh quẩn bên cây táo mỗi ngày nữa.

Một hôm nọ, cậu quay về cây táo và trông có vẻ buồn rầu. “Đến chơi với tôi nào,” cây táo yêu cầu cậu bé. “Tôi không còn là con nít nữa, tôi cũng không chơi với cái cây nào nữa.” Cậu bé trả lời, “Tôi muốn có đồ chơi. Tôi cần tiền để mua chúng.” “Xin lỗi, nhưng tôi không có tiền … nhưng cậu có thể hái tất cả quả táo của tôi và bán chúng. Sau đó cậu sẽ có tiền.” Cậu bé vô cùng phấn khởi. Nó gom hết tất cả những quả táo trên cây và vui vẻ bỏ đi. Cậu bé không bao giờ trở lại sau khi lấy hết những quả táo.

Cây táo buồn. Một hôm nọ, cậu bé trở lại và cái cây rất hồ hởi. “Đến chơi với tôi đi” cây táo nói. “Tôi không có thời gian để chơi đùa. Tôi phải làm việc nuôi gia đình tôi. Chúng tôi cần nhà để ở. Ông có thể giúp tôi được không?” “Xin lỗi, nhưng tôi không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt những nhánh cây của tôi để xây nhà cho cậu.” Vì thế cậu bé chặt tất cả các nhánh cây và vui vẻ bỏ đi. Cây táo vui mừng khi nhìn thấy cậu bé hạnh phúc.

Cây táo lại cô đơn và buồn rầu. Một ngày mùa hè oi bức nọ, cậu bé trở lại và cây táo rất vui mừng. “Đến chơi với tôi nào!” cây nói. “Tôi buồn và giờ đã già rồi. Tôi muốn ra khơi để thư giãn. Ông có thể cho tôi một con tàu được không?” “Hãy lấy thân của tôi để làm tàu cho cậu nhé. Cậu có thể giong thuyền ra khơi xa và vui vẻ.” Vì vậy cậu chặt thân cây để làm tàu. Cậu giong thuyền ra khơi và không xuất hiện trong một thời gian dài.

Cuối cùng, cậu bé trở về sau khi đã bỏ đi nhiều năm. “Xin lỗi, cậu bé của tôi. Nhưng tôi không còn bất cứ thứ gì cho cậu nữa. Không còn quả táo nào nữa cho cậu…” cây nói. “Tôi cũng không còn răng để nhai” cậu bé trả lời.” “Không còn thân cành để cậu leo trèo”, “Tôi giờ đã quá già để làm việc ấy” cậu bé nói. “Tôi thật sự không thể cho cậu bất cứ thứ gì nữa … điều duy nhất còn lại là nhúm rễ sắp chết này của tôi ” cây táo nói trong nước mắt. “Tôi không cần gì nhiều bây giờ, chỉ là một chỗ để nghỉ ngơi. Tôi đã quá mệt mỏi sau bao năm” cậu bé trả lời. “Tốt! Rễ cây già nua là nơi tốt nhất để tựa vào và nghỉ ngơi. Đến đây, hãy đến ngồi xuống với tôi và nghỉ ngơi nhé. ” Cậu bé ngồi xuống và cây táo vui mừng và mỉm cười trong nước mắt.

Đây là câu chuyện cho tất cả mọi người. Cây táo là ba mẹ của chúng ta. Khi chúng ta còn nhỏ, chúng ta thích chơi với Ba Mẹ. Khi chúng ta lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay về với họ khi ta cần cái gì đó hoặc khi ta đang gặp khó khăn. Bất kể điều gì, ba mẹ sẽ mãi ở đó và cho hết mọi thứ mà họ có thể để làm bạn hạnh phúc. Bạn có thể nghĩ cậu bé độc ác với cây táo nhưng đó là cách tất cả chúng ta đang đối xử với ba mẹ mình.

 

Share.

About Author

Leave A Reply